LẦN ĐẦU ĐƯỢC GIAO TRỌNG TRÁCH MANG TÊN “DẠY CHUYÊN ĐỀ”

Đây mới là năm thứ hai tôi chân ướt chân ráo bước vào nghề dạy học. Lúc mới bước chân ra khỏi trường đại học, tự tin với tấm bằng tốt nghiệp loại Xuất sắc trong tay, tôi từng nghĩ rằng việc “đi dạy” rồi cũng sẽ đơn giản như việc học tập trên giảng đường mà thôi. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với những suy nghĩ ban đầu của cô sinh viên mới tốt nghiệp, thực tế dạy học lại không hề đơn giản như những gì mà tôi tưởng tượng ra, việc trở thành một cô giáo tiểu học không hề dễ dàng, và rằng thực tế khác xa với những gì trong sách vở mà tôi được dạy; những sai lầm nếu mắc phải sẽ không chỉ nhận lại điểm số kém mà có thể phải đánh đổi bằng cả một thế hệ học sinh. Tôi nhận ra đã đến lúc tôi phải tạm quên đi tấm bằng Xuất sắc của mình và bắt tay vào học lại từ đầu. Trong suốt hai năm “vừa làm vừa học” của tôi, vì là giáo viên trẻ nên tôi luôn được Ban giám hiệu nhà trường và các “tiền bối” trong khối chuyên môn tạo điều kiện giúp đỡ, nhiệt tình chỉ bảo, hỗ trợ trong công việc, nhờ vậy mà tôi cũng đã tích luỹ được kha khá những kinh nghiệm cho mình. Bản thân tôi cũng tự nhủ phải luôn tích cực làm việc, trau dồi thêm về mọi mặt để tiến bộ.

Một ngày “đẹp trời”, tôi bỗng được khối trưởng thông báo chuẩn bị tinh thần dạy tiết chuyên đề Địa lí lớp 5 cấp Quận. Vì đã từng tham gia hỗ trợ một giáo viên khác lên tiết chuyên đề, tôi hiểu rõ tầm quan trọng của một tiết chuyên đề là như thế nào, và bắt đầu tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao nếu mình làm không tốt. Giây phút ấy tôi thực sự rất hoang mang và lo lắng. Hiểu được tâm lí của một giáo viên trẻ như tôi, đồng nghiệp và đặc biệt là các cô trong Ban giám hiệu đã nhiều lần đặc biệt động viên tinh thần, tiếp thêm cho tôi rất nhiều động lực để cố gắng, và tôi quyết tâm sẽ phải làm được.

Những ngày đầu lên ý tưởng cho tiết dạy, tôi và đồng nghiệp trong khối 5 không chỉ đọc đi đọc lại nội dung sách giáo khoa, các cuốn sách thiết kế bài giảng, sách tham khảo, xem các video tiết dạy mẫu,… để tìm hướng đi phù hợp mà còn phải nghiên cứu rất nhiều về các phương pháp, hình thức dạy học mới, hiện đại có thể áp dụng vào bài học. Sau rất nhiều nỗ lực tìm kiếm phương án dạy học phù hợp, tổ chúng tôi quyết định dạy học theo mô hình “lớp học đảo ngược” – đây là một mô hình dạy học hiện đại lấy người học làm trung tâm, và nếu áp dụng tốt sẽ phát triển và bồi dưỡng được rất nhiều năng lực cho học sinh như năng lực tự học, năng lực giải quyết vấn đề sáng tạo, năng lực tìm và xử lí thông tin… Ngày dạy dần đến gần, cả cô trò đều đã trong tâm thế sẵn sàng. Thế nhưng, chỉ hai ngày trước khi tiết dạy của tôi được diễn ra, dịch COVID-19 có những diễn biến mới phức tạp làm cho học sinh toàn thành phố phải tạm thời nghỉ học, chuyên đề vì thế cũng không thể thực hiện được trong điều kiện không có học sinh. Mặc dù có phần hơi buồn, song được các cô các chị động viên rằng như vậy càng có thời gian “đào sâu” để hoàn thiện tiết dạy của mình cho tốt, nên tôi lại tiếp tục nghiền ngẫm về bài học của mình. Tuy nhiên, đến khi học sinh quay lại trường học, để đảm bảo an toàn trong tình hình dịch bệnh mới tạm lắng xuống, tiết chuyên đề cũng không thể thực hiện được. Lúc này, tôi chỉ có thể nghĩ rằng mình quả là “kém duyên”.

Mặc dù vậy, sau tất cả, tôi nhận ra rằng thứ mà tôi có được không phải là cơ hội được dạy tiết chuyên đề Quận mà nhiều hơn như thế, đó là cơ hội được trải nghiệm, được học tập, trau dồi, bồi dưỡng chính bản thân mình mà không phải ai cũng có được. Tôi nhận ra rằng chính những kiến thức mình học và tìm hiểu được trong quá trình vỡ bài, những lần nghiêm túc trăn trở về bài học, những ý kiến mà đồng nghiệp và Ban giám hiệu góp ý cho tôi về cả bài giảng và tác phong lên lớp mới là những điều vô giá mà tôi đã tích luỹ được, là những điều khiến cho tôi dần dần trưởng thành hơn. Chính vì thế, tôi không cần phải tiếc nuối. Tôi sẽ lại tiếp tục cố gắng và biết đâu đấy, cơ hội sẽ lại đến với tôi lần thứ hai.

Sau cùng, tuy không được trình bày tiết dạy đã dày công xây dựng trước các lãnh đạo và đồng nghiệp trong quận, tôi vẫn có cơ hội được thuyết trình về tiết chuyên đề này trước các đồng nghiệp trong trường, và được lắng nghe những nhận xét, góp ý giúp làm cho bài học thú vị và chất lượng hơn. Đây chắc chắn sẽ là động lực để tôi tiếp tục phấn đấu hoàn thiện hơn bản thân mình.

Những ngày đầu “vỡ” bài, soạn giáo án.

Sự bỡ ngỡ của cả cô và trò khi tiếp cận với hình thức dạy học mới

Những lần họp online đến khuya để thảo luận về bài giảng

Thay đổi bất ngờ về hình thức trình bày tiết chuyên đề

Cuối cùng, tiết dạy được trình bày dưới hình thức thuyết trình online.

 

Một lần nữa, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đến Ban giám hiệu trường tiểu học Yên Hoà, các đồng nghiệp trong và ngoài khối đã luôn tận tình bảo ban, giúp đỡ, hỗ trợ hết mình để một giáo viên trẻ như tôi hoàn thành tốt tiết thuyết trình của mình, cũng như ngày một trưởng thành hơn trong quá trình làm việc.

 

Người viết: Cô giáo Nguyễn Hà Quyên

Bài tin liên quan
TIN XEM NHIỀU
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 43
Hôm qua : 34
Tháng 11 : 2.348
Năm 2020 : 39.496